Phép chia là phép nhân

gia sư tiếng anh

Lượm lặt bởi: Gia sư Thanh Hóa

Truyện ngắn : Phép chia là phép nhân

Bà lặng nhìn lại cuộc đời mình, hơn 70 năm qua bà sống trong áo gấm nhung lụa, ăn no sung sướng, con cháu đông đủ. Bà đã làm chủ một gia đình quyền quý giàu có bậc nhất. Trong khu phố chẳng ai là không biết nhà bà, một căn nhà to trang hoàng đến xa xỉ, chẳng những rộng mà còn cao, cao hun hút đến nỗi chẳng ai dám ngước nhìn, vì nhìn vào sợ sẽ không còn thấy đường mà đi, vì sợ bắt gặp ánh mắt cay nghiệt của bà.
Bà chúa ghét đám ăn mày hay xin ăn trước nhà bà. Cái đám bà cho rằng đã dơ bẩn còn ngu dốt. Ghét luôn cả đám người hàng xóm xung quanh, vì chẳng ai giàu bằng bà. Cuộc đời chỉ ở mãi trong cái cung điện ấy, cơm bưng nước rót, thấy ai ngó ngàng vào nhà, bà ngứa mắt mắng chửi :” Không có tiền đòi nhìn sang à?”, hay có đám trẻ mồ côi tụ tập trước nhà :” Lũ không có nòi thất học, dơ bẩn, cút ”. Cả những người giúp việc trong nhà bà cũng chẳng coi ra gì, mỗi bữa cơm phải đợi con chó cưng của bà ăn xong rồi mới tới mấy người giúp việc.
Có lần, chị giúp việc đang ăn trước sân nhà, thấy một tên ăn mày nhìn vào ngấu nghiến. Chị thấy thương định mang một ít đồ ăn ra cho. Bà thấy liền mắng :”Mày ăn cơm nhà tao rớt hột nào lượm hột đấy lên ăn, cho thằng nào ăn thì bắt nó ói ra mà ăn tiếp”. Nói rồi bà ném bát cơm cho chó còn thừa ra ngoài cổng, đồ ăn vung vãi trên sân, tên ăn mày được vớ vội vàng bốc từng nắm lên ăn, từng hột cơm dính đầy bụi bặm, cả xương xẩu cùng với nước mưa, vừa ăn vừa nhìn con chó “Cảm ơn mày”.
Một lần, bà đem bì rác ra để trước cổng, đám ăn xin từ đâu chạy tới giành giật. Rác của bà toàn đồ ăn ngon, toàn thức ăn thừa sơn hào hải vị, hay cả những bao tay, tất da, giày dép còn dùng được rất đắt tiền. Vì thế mà đám ăn mày hay rình rập, lảng vảng trước nhà bà. Bà trừng con mắt cay nghiệt ấy lên, ném mạnh bịch rác vào mặt từng tên ăn mày rồi vào nhà thả đám chó ra đuổi, thế là đám ăn mày vừa chạy vừa ăn, đằng sau đám chó cũng vừa đuổi vừa liếm láp.
Bà chúa ghét đám nhỏ mồ côi nghèo thất học. Xưa kia, bà có đứa em mồ côi được cha bà nhận nuôi. Nhà bà là một dòng họ giàu có từ mấy đời, cha bà là một phú ông, có 7 người vợ, đến lúc lâm chung, đám con cháu ông chẳng mong chờ gì
ngoài cái di chúc thừa kế gia tài. Ông biết đám cháu chắt giành giật nhau khối gia tài từ lâu, một hôm vì tranh cãi quá tức giận mà chết, trước đó ông đã kịp ghi vào di chúc “…thằng con trai út tao nhặt ngoài vườn về hưởng khối gia tài.”
Nhưng chẳng chờ vào quyết định của ông, bà đã rình rập xem vào cái hôm cha bà viết cái di chúc ấy, rồi sửa nó thành tên của bà. Bà không ngờ người thừa kế không phải là bà. Xưa kia bà từng tự hào biết bao khi là người có học nhất trong nhà, ngoan ngoãn, gương mẫu thế nhưng bà lại thua thằng em út. Bà chửi : con ông ông không cho, cho cái thằng máu tanh, khác loài, cái loài học hành không đến nơi, chẳng bằng một góc của bà, cái loài không có cha có mẹ đi vào nhà người ta rồi được san sẻ yêu thương, vào nhà người ta rồi giả đáng thương chiếm gia tài.
Thế là bà đã đường hoàng chính chính thừa kế tài sản kếch xù ấy trong mắt chị em trong nhà. Cuộc đời bà từ đó ghét nhất chữ nghèo, chữ vô học, chữ mồ côi, chữ nào liên quan đến thằng em trai. Bà cho rằng cuộc đời bà bị những đứa như nó phá hoại, nếu không lanh, không ranh mãnh, máu lạnh như bà thì con lâu mới giàu.
Một lần, thấy thằng cháu nội đi chơi với thằng mồ côi xóm bên, bà nổi đ iên :” Đi vào ngay!” rồi chỉ mặt thằng nhỏ kia:
– Cha mẹ mày cũng ngu y như mày, đẻ ra cái giống vô loài, cút đi.
Thằng bé ngơ ngác một lúc, thấy nó thoáng buồn một chút, nó cứng rắn đáp lại:
– Cháu..cháu đã làm gì đâu…
– Cái loại như mày cộng trừ nhân chia còn không biết, không được chơi với cháu tao. Ngu thì nó ngu đều mất à?
Nó nhìn vào bà, đôi mắt long lanh u hoài sâu thẳm ánh lên một chút hồn nhiên:
– Dấu chia.. là…. dấu nhân.
Bà tức điên mở cửa cho đám chó ra đuổi, nó bị chó cắn vừa chạy vừa la khóc huhu, đôi chân dính máu vương vãi trên nền đường, vừa chạy vừa nấc nghẹn đau đớn. Bà nhìn nó, vẫn đấy ánh mắt cay nghiến “Cho mày biết, có mà nhân đôi cái ngu”.
Rồi cũng đến tuổi gần đất xa trời, một viễn cảnh như bao năm xưa lặp lại, “Con vua thì lại làm vua”, nhưng cái ngôi vua ấy cho thái tử nào lên ngôi thì chắc còn phải trải qua cuộc cung đấu tranh giành quyền lực đẫm máu. Bà vẫn bình chân như vại, bà vẫn còn khỏe chán, muốn tận hưởng niềm vui thú lạc một vài năm nữa, tận hưởng một chút quả gia tài mà khi xưa bà phải “đấu” mới có được. Nhưng đám cháu chắt thì chẳng đợi được nữa, chúng nó nhao nhao lên tìm mấy giấy tờ trong nhà, tìm hết không có thì cách hại nhau cho bớt đối thủ, hại nhau không được đành hợp lại một khối hại con tốt trước mặt, hại bà già.
Khi lòng tham chẳng thể ngưng lại từng ngày trước dòng biến thiên của thời gian đối với sự sống vô thường của con người. Đám cháu chắt đành chặn đứng biến thiên. Nó đuổi bà già ra ngoài cho khỏi cần cái di chúc vô dụng để từng ngày nơm nớp lo sợ thằng nào con ai ghi tên vào đấy nữa, rồi tự mình đấu nhau, tự mình chia nhau.
…..
Bà ngồi trên một vỉa hè vắng người hiu hắt, từng cơn gió thổi qua nghi ngút từng đợt như oán trách bà điều gì. Hàng cây ven đường khẽ lung lay hòa cùng tiếng chim trời chiều vỗ cánh bay về tổ tạo nên bản nhạc buồn le lói, nao nao và râm ran, ngột ngạt. Hóa ra 70 năm qua sống ấm áp như thế mà bà cũng có ngày lạnh lẽo thế này. Trên người bà chỉ còn một bộ đồ mỏng tanh, xơ xác với chiếc áo khoác vải đã chảy dài. Bà thu mình lại ngồi co ro, nhìn vào vô định với ánh mắt u hoài.
Trời bắt đầu đổ cơn mưa, cơn mưa từ từ rơi xuống vài hạt nhẹ rồi rào lên một đợt nặng hạt như trút lòng khiến người đi trên đường vội vã chạy trốn tìm chỗ trú mưa, bà bần thần tỉnh ra, đối chân co cứng gắng gượng đứng lên, lưng bà gù xuống, hai bàn tay nắm chặt ôm lưng, từng đợt mưa một lúc một dày khiến bà chậm chạp vừa lê đôi chân xơ cứng vừa nheo mắt nhìn đường, bà tìm thấy một ống cống to, lặng lẽ chui vào.
Mưa một lúc một to thêm, gió vẫn cứ chao đảo lươn lướt khắp các tán cây, vỉa hè thổi hắt cơn mưa vào người bà. Bà lạnh lẽo ngồi khum lại ôm đôi chân, mong muốn giữ được chút hơi ấm cho cơ thể. Mắt bà nhắm chặt lại chịu đựng mỗi lần từng đợt gió hắt vào. Người bà run lên bần bật, hai hàm răng đập mạnh vào nhau, tiếng rít mạnh của gió ngoài trời như tiếng kêu đau đớn lạnh lẽo của bà giữa đêm mưa buồn vắng lặng.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng le lói chiếu một chút tia nắng yếu ớt vào trong ống cống, soi lên gương mặt đã nhăn nheo hằn lên một chút gió bụi bẩn, bà tỉnh dậy, đôi môi khô ran nứt nẻ không thể nói được gì, hôm qua bà đã sốt rồi, người bà nóng ran, đôi chân mỏi nhức và cái lưng gù vẫn đau ê ẩm, răng bà đau quá, một hàm răng giả mới trồng đến nay đã muốn rụng rời, bà mệt lả, bụng lại sôi lên từng nhịp. Đã nhiều ngày qua bà chưa ăn gì. Bà duỗi chân ra, phải khó khăn lắm đôi chân mới có thể dãn ra được, xương chân kêu lên răng rắc. Bà cố ngó ra ngoài cho đỡ ngột ngạt, hít thở buổi bình minh.
Người bà vẫn nóng ran, bà ngồi dựa vào ống cống, mắt nhắm lại. Một tên ăn mày từ đâu lại gần nhìn bà, nó lay bà già dậy, bà mở mắt nhìn, nó móc trong túi ra một cái bánh còn nóng đưa ra trước mặt bà. Bà ngẩn người ra nhìn nó, ánh mắt bà u tối và yếu ớt bỗng long lanh ngưng đọng lại. Nước mắt bà không chảy không phải vì bà đã khóc hết nước mắt, mà ngưng chảy vì nó ngưng đọng trong bà như bà muốn giữ cái cảm xúc này thấm sâu vào người bà lâu một chút, nó thấm vào từng cơ mặt, da thịt, nó thấm vào đôi mắt nâu đã từng cay nghiến nhìn đời, và nó thấm sâu vào lòng bà rồi ngưng lại ở đó, đủ lâu, đủ sâu.
Bà giật mình tỉnh ra, chiếc bánh vẫn nằm trên tay còn tên ăn mày đã đi đâu mất. Lòng bà lại thắt lại, lần đầu tiên bà nhận ra cho đi là như thế nào, lần đầu tiền bà cảm thấy cuộc đời này cao thượng như thế, cũng là lần đầu bà thấy người cao quý nhất chính là người ăn mày. Ngay cả khi chẳng còn gì để ăn, sống chẳng đủ mặc họ vẫn sẵn sàng cho đi những cái mình có, họ vẫn còn chỗ cho sự biết yêu thương vun đầy. Còn bà, bao nhiêu năm qua bà đã xây lên một bức tường vàng xung quanh mình, bà xây cao đến nổi chẳng còn nhìn thấy những gì xung quanh, bà khoanh mình vào trong bức tường ấy để rồi bà bỏ qua biết bao điều vỗn dĩ vẫn đẹp trên đời.
Bà mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng bước đi. Tên ăn mày đã thay đổi ống tiệm cận của lăng kính trong mắt bà, như có thêm năng lượng bà nóng lòng muốn khám phá lại cái thế giới tươi đẹp này quá. Bà dùng hết sức lực yếu ớt còn lại lê từng đôi chân bước đi, gân cốt vẫn đau nhức, đôi môi vẫn khô nứt và hàm răng vẫn đau chỉ có nét mặt là thoáng lên một chút tươi, một chút yêu thương cho cuộc đời.
Nắng đã lên cao, từng ánh nắng chiếu gắt vào người bà khiến bà càng thêm mệt mỏi. Nhưng mong muốn được khám phá thế giới trong bà đã dần mở đường thúc đôi chân bà bước tiếp. Bà nhìn thấy một quán ăn cho người nghèo neo đơn, những người ở đó nấu ăn miễn phí, bà thấy từng tên ăn mày lại xin cơm, vừa ăn vừa để xương lại cho con chó hoang. Lòng bà nặng lại, bà buồn bã bước tiếp trong lòng dâng lên những cảm xúc dày vò :”Ai cũng biết chia”.
Bà lại đi, bà nhìn thấy một người ăn mặc sang trọng bước ra từ trong căn nhà to nhất mặt phố tay cầm theo một túi rác đem vứt bãi rác gần đó. Bà đứng nhìn hồi lâu. Hóa ra nó cũng như nhau. Dù xuất phát sang, hèn khác nhau, dù từ nhà giàu, nhà nghèo ai cũng có rác, cũng ăn cơm, cũng lấy không khí mà hít, rồi khi chết, khi bỏ đi cũng nằm lại một đống như nhau, chẳng còn phân biệt được giàu sang nghèo hèn, cũng về một nguồn như lá rụng về cội, về chính nơi mang đúng giá trị của nó.
Bà đi tiếp, nắng đã ngả chiều êm đẹp, bà nhìn thấy một cái giỏ to đựng đồ cho người nghèo. Bà nhìn lại mình, cởi bỏ chiếc áo khoác và đôi dép bỏ vào mà lòng vui sướng. Hóa ra cho đi là nhẹ bớt, là thanh thản như thế.
Mặt trời đã lặn mất đâu từ sau ngọn núi, gió bắt đầu nổi lên như hôm qua, bầu trời mây đen, xám xịt như sắp mưa. Hàng cây vẫn đâu đó vi vu hát lại một bản nhạc quen thuộc ngày hôm qua hòa cùng tiếng gió rít râm ran và đượm buồn. Đôi chân bà đã bắt đầu chảy máu vì những mũi gai, cục đá trên nền đường, trời bắt đầu lạnh hơn, đôi tay bà run run, người vẫn sốt cao và đau nhức. Bà ráng lê đôi chân trần đi mãi trên con đường vắng người heo hút, mong muốn tìm được một chỗ trú thân, bà đi mãi đến hết con dốc, đôi chân co cứng tê lại và không chịu nỗi từng cơn gió lạnh được nữa, bà té ngã xuống, gương mặt bà đập thẳng vào nền đường, chẳng còn một chút sức lực, toàn thân nhức mỏi như chịu sự tra tấn. Một thằng bé mồ côi đang tìm đồ ăn trong đống rác gần đó giật mình nhìn bà. Nó ngồi khum lại một góc như tự vệ. Bà nhìn đó, đôi mắt yếu ớt nay đã thêm xanh xao, thâm quầng và mờ mịt, thấy nó nhìn cái bánh. Bà mở túi ra cấm lấy cái bánh rồi gượng mình lê đôi chân lại gần đưa cho nó. Nó cầm lấy cái bánh rồi chạy nhanh đi trong lòng vui sướng hét to :” Anh hai ơi, anh hai ơi, anh hai ơi…. em có đồ ăn rồi nè”. Lòng bà lại trào lên một niềm hân hoan hạnh phúc lần đầu tiên trong đời. Đôi môi khô ran không thể ăn được gì của bà bỗng dần mỉm lên ấm áp. Cùng lúc đôi mắt bà ngấn lệ, nước mắt đã chảy dài ra ngoài rồi chaengr còn ngưng đọng nữa như giải bày và trút bỏ hết tâm tư. Từng giọt lệ lăn trên má, xoa dịu từng nếp nhăn gương mặt bà. Bà nhận ra tiền tài khi xưa bà cướp đoạt bao nhiêu cũng chẳng thuộc mãi về mình, đến giờ đây khi cần nó nhất nó lại chẳng ở bên bà, đàn con cháu chắt mà yêu quý nuông chiều cũng chằng thèm đi tìm bà già đã từng nuôi chúng nó. Khi xưa bà giữ cho mình bao nhiêu thì giờ bà lại muốn cho đi bấy nhiêu, khi trên người chẳng còn gì để cho thì bà đành làm làm người trung gian truyền đi cái cho ấy. Có những người có học nhưng không biết chia, lại có những người chưa học bao giờ lại giỏi làm phép chia đến thế. Họ có thể không biết chia gia tài nhưng họ biết chia cái khác, cái mà còn cao quý hơn đó là chia sẻ lòng yêu thương.
Hóa ra trên đời này ai cũng biết chia, chỉ có mỗi bà là không biết, hóa ra phép chia cũng chính là phép nhân, chỉ mỗi bà là không biết. Nghe tiếng nói cười của anh em đứa trẻ ăn mày mà lòng bà an yên đến lạ, chẳng còn vướng bận gì nữa, bà thở dài thanh thản, một hơi thở cuối cùng và không bao giờ hít lại nữa.
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!
ngoài cái di chúc thừa kế gia tài. Ông biết đám cháu chắt giành giật nhau khối gia tài từ lâu, một hôm vì tranh cãi quá tức giận mà chết, trước đó ông đã kịp ghi vào di chúc “…thằng con trai út tao nhặt ngoài vườn về hưởng khối gia tài.”
Nhưng chẳng chờ vào quyết định của ông, bà đã rình rập xem vào cái hôm cha bà viết cái di chúc ấy, rồi sửa nó thành tên của bà. Bà không ngờ người thừa kế không phải là bà. Xưa kia bà từng tự hào biết bao khi là người có học nhất trong nhà, ngoan ngoãn, gương mẫu thế nhưng bà lại thua thằng em út. Bà chửi : con ông ông không cho, cho cái thằng máu tanh, khác loài, cái loài học hành không đến nơi, chẳng bằng một góc của bà, cái loài không có cha có mẹ đi vào nhà người ta rồi được san sẻ yêu thương, vào nhà người ta rồi giả đáng thương chiếm gia tài.
Thế là bà đã đường hoàng chính chính thừa kế tài sản kếch xù ấy trong mắt chị em trong nhà. Cuộc đời bà từ đó ghét nhất chữ nghèo, chữ vô học, chữ mồ côi, chữ nào liên quan đến thằng em trai. Bà cho rằng cuộc đời bà bị những đứa như nó phá hoại, nếu không lanh, không ranh mãnh, máu lạnh như bà thì con lâu mới giàu.
Một lần, thấy thằng cháu nội đi chơi với thằng mồ côi xóm bên, bà nổi điên :” Đi vào ngay!” rồi chỉ mặt thằng nhỏ kia:
– Cha mẹ mày cũng ngu y như mày, đẻ ra cái giống vô loài, cút đi.
Thằng bé ngơ ngác một lúc, thấy nó thoáng buồn một chút, nó cứng rắn đáp lại:
– Cháu..cháu đã làm gì đâu…
– Cái loại như mày cộng trừ nhân chia còn không biết, không được chơi với cháu tao. Ngu thì nó ngu đều mất à?
Nó nhìn vào bà, đôi mắt long lanh u hoài sâu thẳm ánh lên một chút hồn nhiên:
– Dấu chia.. là…. dấu nhân nè.
Bà tức điên mở cửa cho đám chó ra đuổi, nó bị chó cắn vừa chạy vừa la khóc huhu, đôi chân dính máu vương vãi trên nền đường, vừa chạy vừa nấc nghẹn đau đớn. Bà nhìn nó, vẫn đấy ánh mắt cay nghiến “Cho mày biết, có mà nhân đôi cái ngu”.
Rồi cũng đến tuổi gần đất xa trời, một viễn cảnh như bao năm xưa lặp lại, “Con vua thì lại làm vua”, nhưng cái ngôi vua ấy cho thái tử nào lên ngôi thì chắc còn phải trải qua cuộc cung đấu tranh giành quyền lực đẫm máu. Bà vẫn bình chân như vại, bà vẫn còn khỏe chán, muốn tận hưởng niềm vui thú lạc một vài năm nữa, tận hưởng một chút quả gia tài mà khi xưa bà phải “đấu” mới có được. Nhưng đám cháu chắt thì chẳng đợi được nữa, chúng nó nhao nhao lên tìm mấy giấy tờ trong nhà, tìm hết không có thì cách hại nhau cho bớt đối thủ, hại nhau không được đành hợp lại một khối hại con tốt trước mặt, hại bà già.
Khi lòng tham chẳng thể ngưng lại từng ngày trước dòng biến thiên của thời gian đối với sự sống vô thường của con người. Đám cháu chắt đành chặn đứng biến thiên. Nó đuổi bà già ra ngoài cho khỏi cần cái di chúc vô dụng để từng ngày nơm nớp lo sợ thằng nào con ai ghi tên vào đấy nữa, rồi tự mình đấu nhau, tự mình chia nhau.
…..
Bà ngồi trên một vỉa hè vắng người hiu hắt, từng cơn gió thổi qua nghi ngút từng đợt như oán trách bà điều gì. Hàng cây ven đường khẽ lung lay hòa cùng tiếng chim trời chiều vỗ cánh bay về tổ tạo nên bản nhạc buồn le lói, nao nao và râm ran, ngột ngạt. Hóa ra 70 năm qua sống ấm áp như thế mà bà cũng có ngày lạnh lẽo thế này. Trên người bà chỉ còn một bộ đồ mỏng tanh, xơ xác với chiếc áo khoác vải đã chảy dài. Bà thu mình lại ngồi co ro, nhìn vào vô định với ánh mắt u hoài.
Trời bắt đầu đổ cơn mưa, cơn mưa từ từ rơi xuống vài hạt nhẹ rồi rào lên một đợt nặng hạt như trút lòng khiến người đi trên đường vội vã chạy trốn tìm chỗ trú mưa, bà bần thần tỉnh ra, đối chân co cứng gắng gượng đứng lên, lưng bà gù xuống, hai bàn tay nắm chặt ôm lưng, từng đợt mưa một lúc một dày khiến bà chậm chạp vừa lê đôi chân xơ cứng vừa nheo mắt nhìn đường, bà tìm thấy một ống cống to, lặng lẽ chui vào.
gia sư tiếng anh
Mưa một lúc một to thêm, gió vẫn cứ chao đảo lươn lướt khắp các tán cây, vỉa hè thổi hắt cơn mưa vào người bà. Bà lạnh lẽo ngồi khum lại ôm đôi chân, mong muốn giữ được chút hơi ấm cho cơ thể. Mắt bà nhắm chặt lại chịu đựng mỗi lần từng đợt gió hắt vào. Người bà run lên bần bật, hai hàm răng đập mạnh vào nhau, tiếng rít mạnh của gió ngoài trời như tiếng kêu đau đớn lạnh lẽo của bà giữa đêm mưa buồn vắng lặng.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng le lói chiếu một chút tia nắng yếu ớt vào trong ống cống, soi lên gương mặt đã nhăn nheo hằn lên một chút gió bụi bẩn, bà tỉnh dậy, đôi môi khô ran nứt nẻ không thể nói được gì, hôm qua bà đã sốt rồi, người bà nóng ran, đôi chân mỏi nhức và cái lưng gù vẫn đau ê ẩm, răng bà đau quá, một hàm răng giả mới trồng đến nay đã muốn rụng rời, bà mệt lả, bụng lại sôi lên từng nhịp. Đã nhiều ngày qua bà chưa ăn gì. Bà duỗi chân ra, phải khó khăn lắm đôi chân mới có thể dãn ra được, xương chân kêu lên răng rắc. Bà cố ngó ra ngoài cho đỡ ngột ngạt, hít thở buổi bình minh.
Người bà vẫn nóng ran, bà ngồi dựa vào ống cống, mắt nhắm lại. Một tên ăn mày từ đâu lại gần nhìn bà, nó lay bà già dậy, bà mở mắt nhìn, nó móc trong túi ra một cái bánh còn nóng đưa ra trước mặt bà. Bà ngẩn người ra nhìn nó, ánh mắt bà u tối và yếu ớt bỗng long lanh ngưng đọng lại. Nước mắt bà không chảy không phải vì bà đã khóc hết nước mắt, mà ngưng chảy vì nó ngưng đọng trong bà như bà muốn giữ cái cảm xúc này thấm sâu vào người bà lâu một chút, nó thấm vào từng cơ mặt, da thịt, nó thấm vào đôi mắt nâu đã từng cay nghiến nhìn đời, và nó thấm sâu vào lòng bà rồi ngưng lại ở đó, đủ lâu, đủ sâu.
Bà giật mình tỉnh ra, chiếc bánh vẫn nằm trên tay còn tên ăn mày đã đi đâu mất. Lòng bà lại thắt lại, lần đầu tiên bà nhận ra cho đi là như thế nào, lần đầu tiền bà cảm thấy cuộc đời này cao thượng như thế, cũng là lần đầu bà thấy người cao quý nhất chính là người ăn mày. Ngay cả khi chẳng còn gì để ăn, sống chẳng đủ mặc họ vẫn sẵn sàng cho đi những cái mình có, họ vẫn còn chỗ cho sự biết yêu thương vun đầy. Còn bà, bao nhiêu năm qua bà đã xây lên một bức tường vàng xung quanh mình, bà xây cao đến nổi chẳng còn nhìn thấy những gì xung quanh, bà khoanh mình vào trong bức tường ấy để rồi bà bỏ qua biết bao điều vỗn dĩ vẫn đẹp trên đời.
Bà mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng bước đi. Tên ăn mày đã thay đổi ống tiệm cận của lăng kính trong mắt bà, như có thêm năng lượng bà nóng lòng muốn khám phá lại cái thế giới tươi đẹp này quá. Bà dùng hết sức lực yếu ớt còn lại lê từng đôi chân bước đi, gân cốt vẫn đau nhức, đôi môi vẫn khô nứt và hàm răng vẫn đau chỉ có nét mặt là thoáng lên một chút tươi, một chút yêu thương cho cuộc đời.
Nắng đã lên cao, từng ánh nắng chiếu gắt vào người bà khiến bà càng thêm mệt mỏi. Nhưng mong muốn được khám phá thế giới trong bà đã dần mở đường thúc đôi chân bà bước tiếp. Bà nhìn thấy một quán ăn cho người nghèo neo đơn, những người ở đó nấu ăn miễn phí, bà thấy từng tên ăn mày lại xin cơm, vừa ăn vừa để xương lại cho con chó hoang. Lòng bà nặng lại, bà buồn bã bước tiếp trong lòng dâng lên những cảm xúc dày vò :”Ai cũng biết chia”.
Bà lại đi, bà nhìn thấy một người ăn mặc sang trọng bước ra từ trong căn nhà to nhất mặt phố tay cầm theo một túi rác đem vứt bãi rác gần đó. Bà đứng nhìn hồi lâu. Hóa ra nó cũng như nhau. Dù xuất phát sang, hèn khác nhau, dù từ nhà giàu, nhà nghèo ai cũng có rác, cũng ăn cơm, cũng lấy không khí mà hít, rồi khi chết, khi bỏ đi cũng nằm lại một đống như nhau, chẳng còn phân biệt được giàu sang nghèo hèn, cũng về một nguồn như lá rụng về cội, về chính nơi mang đúng giá trị của nó.
Bà đi tiếp, nắng đã ngả chiều êm đẹp, bà nhìn thấy một cái giỏ to đựng đồ cho người nghèo. Bà nhìn lại mình, cởi bỏ chiếc áo khoác và đôi dép bỏ vào mà lòng vui sướng. Hóa ra cho đi là nhẹ bớt, là thanh thản như thế.
Mặt trời đã lặn mất đâu từ sau ngọn núi, gió bắt đầu nổi lên như hôm qua, bầu trời mây đen, xám xịt như sắp mưa. Hàng cây vẫn đâu đó vi vu hát lại một bản nhạc quen thuộc ngày hôm qua hòa cùng tiếng gió rít râm ran và đượm buồn. Đôi chân bà đã bắt đầu chảy máu vì những mũi gai, cục đá trên nền đường, trời bắt đầu lạnh hơn, đôi tay bà run run, người vẫn sốt cao và đau nhức. Bà ráng lê đôi chân trần đi mãi trên con đường vắng người heo hút, mong muốn tìm được một chỗ trú thân, bà đi mãi đến hết con dốc, đôi chân co cứng tê lại và không chịu nỗi từng cơn gió lạnh được nữa, bà té ngã xuống, gương mặt bà đập thẳng vào nền đường, chẳng còn một chút sức lực, toàn thân nhức mỏi như chịu sự tra tấn. Một thằng bé mồ côi đang tìm đồ ăn trong đống rác gần đó giật mình nhìn bà. Nó ngồi khum lại một góc như tự vệ. Bà nhìn đó, đôi mắt yếu ớt nay đã thêm xanh xao, thâm quầng và mờ mịt, thấy nó nhìn cái bánh. Bà mở túi ra cấm lấy cái bánh rồi gượng mình lê đôi chân lại gần đưa cho nó. Nó cầm lấy cái bánh rồi chạy nhanh đi trong lòng vui sướng hét to :” Anh hai ơi, anh hai ơi, anh hai ơi…. em có đồ ăn rồi nè”. Lòng bà lại trào lên một niềm hân hoan hạnh phúc lần đầu tiên trong đời. Đôi môi khô ran không thể ăn được gì của bà bỗng dần mỉm lên ấm áp. Cùng lúc đôi mắt bà ngấn lệ, nước mắt đã chảy dài ra ngoài rồi chaengr còn ngưng đọng nữa như giải bày và trút bỏ hết tâm tư. Từng giọt lệ lăn trên má, xoa dịu từng nếp nhăn gương mặt bà. Bà nhận ra tiền tài khi xưa bà cướp đoạt bao nhiêu cũng chẳng thuộc mãi về mình, đến giờ đây khi cần nó nhất nó lại chẳng ở bên bà, đàn con cháu chắt mà yêu quý nuông chiều cũng chằng thèm đi tìm bà già đã từng nuôi chúng nó. Khi xưa bà giữ cho mình bao nhiêu thì giờ bà lại muốn cho đi bấy nhiêu, khi trên người chẳng còn gì để cho thì bà đành làm làm người trung gian truyền đi cái cho ấy. Có những người có học nhưng không biết chia, lại có những người chưa học bao giờ lại giỏi làm phép chia đến thế. Họ có thể không biết chia gia tài nhưng họ biết chia cái khác, cái mà còn cao quý hơn đó là chia sẻ lòng yêu thương.
Hóa ra trên đời này ai cũng biết chia, chỉ có mỗi bà là không biết, hóa ra phép chia cũng chính là phép nhân, chỉ mỗi bà là không biết. Nghe tiếng nói cười của anh em đứa trẻ ăn mày mà lòng bà an yên đến lạ, chẳng còn vướng bận gì nữa, bà thở dài thanh thản, một hơi thở cuối cùng và không bao giờ hít lại nữa.
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Lượm lặt bởi: Gia sư Thanh Hóa

Để tìm được một gia sư tốt, phụ huynh đừng ngại liên hệ với trung tâm gia sư Thanh Hóa chúng tôi bằng cách để lại thông tin vào ô dưới đây. Trung tâm gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu cần gấp phụ huynh có thể Gọi điện 0784300999, Chat facebook, Chat zalo bằng cách ấn vào các nút trên Website này vào mọi khung giờ thời gian. Chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ các quý vị PHỤ HUYNHHỌC SINH.



Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

goi-ngay-gia-tot