NGHỈ HỌC VÌ QUÁ NGHÈO

NGHỈ HỌC VÌ QUÁ NGHÈO

Trên hành trình đi tìm con đường thoát nghèo của tôi đã bị đứt quảng khi mọi thứ trở nên tồi tệ vào năm tôi học xong lớp chín . Tất cả những gì tôi trải qua từ bé có lẽ ít ai có thể tưởng tượng được. Cuộc sống gia đình tôi cũng chẳng khác cảnh gia đình chị Dậu trong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố là bao, thậm chí còn cùng cực hơn thế. Nhưng anh em chúng tôi vẫn được đến trường, chỉ có chị gái đầu thiệt thòi nghỉ sớm để lo việc đồng áng và nhường cho anh em tôi được học. Sau khi chị đi lấy chồng, không ai làm ruộng và làm đồi cùng bố mẹ tôi nữa.
Tôi lớn nhất trong nhà, trở thành lao động chính. Sau tôi là 3 em nhỏ, các em đều cần phải học, và cũng chưa thể làm được nhiều việc. Tôi có nói với chị gái tôi sẽ bỏ học ngay khi chị lấy chồng. Nhưng lúc đó chỉ còn mấy tháng nữa là hết năm học lớp 9. Chị gái tôi có nói: Nhà có mình em con trai em cố gắng học hết lớp 9 lấy cái bằng, sau này có xin việc hay làm gì cũng dễ hơn. Vậy nên tôi đã cố gắng học hết lớp 9. Học xong lớp 9 cực chẳng đã, tôi đã quyết định nghỉ học để đi làm thuê.
Tôi đi làm cho một lò vôi nằm sát con đường quốc lộ cách nhà tôi vài trăm mét. Hàng ngày, tôi bắt đầu công việc vào lúc 12h đêm, đưa vôi từ trong lò ra để kịp sáng sớm bán. Lò vôi rất nóng vì nhiệt độ đã giảm nhưng vẫn còn rất cao so với thời tiết mùa thu. Lò vôi nằm bên vệ đường quốc lộ, mỗi ngày học sinh đi học qua, buổi sáng học sinh cấp 2 thì đi lên, học sinh cấp 3 đi xuống qua chỗ tôi làm.
Tôi lại buồn, nhìn thấy các bạn được đi học còn tôi mồ hỗi nhễ nhại, người bẩn thỉu, vôi trắng xóa cả mặt mũi, quần áo không còn nhìn rõ nữa. Tôi thường kết thúc công việc vào lúc 12h trưa. Lò vôi nóng vô cùng, vào mùa hè càng nóng khủng khiếp. Trời nắng mệt rã rời và đói run chân tay nhưng vẫn phải làm. Mỗi lần nhìn các bạn đi học về tôi cứ đứng nhìn theo mà lòng buồn rười rượi.
Trong đội làm, mọi người đều biết hoàn cảnh và rất thương tôi. Duy chỉ có người, anh ta thường tỏ thái độ khinh thường, cười cợt và khó chịu mỗi khi thấy tôi nhìn theo các bạn. Cho đến giờ tôi vẫn nhớ như in cảm xúc của tôi khi ấy, tôi chỉ nín nhịn, nắm chặt tay và chịu đựng, anh ta nhiều lần dung lời lẽ xúc phạm và mắng chửi:
– Mày làm đi cứ nhìn cái gì? Học giỏi nhất trường đi nữa cũng đi làm thuê giống bọn tao.
– Đã nghèo còn mơ mộng.
Rồi anh ta mang chuyện bố tôi say xỉn, mẹ bệnh tật ra để chế giễu, mắng nhiếc tôi. Anh ta dùng những lời lẽ tục tĩu nhất để chửi tôi. Bị đụng đến bố mẹ, lòng đã buồn lại có người cố tình cười cợt và chế giễu, xúc phạm mình, tôi không còn kiềm chế nổi mình nữa. Tiện cái xẻng đang cầm trong tay, tôi lao lại nhằm thẳng đầu anh ta mà đập. Nhưng khi chỉ còn cách đầu anh ta rất ít tôi đã dừng lại cắm cái xẻng xuống đất. Tôi nhìn thẳng mặt anh ta và nói:
– Sau 10 năm nữa anh sẽ biết tôi là ai, tôi sẽ không giống anh đâu, anh nhớ lấy mặt tôi.
Tôi còn nhớ lúc đó mặt anh ta tái mét, cũng may tôi đã kịp kiềm chế lại nếu không đầu anh ta đã tóe máu vì một lực rất mạnh từ chiếc xẻng của tôi. Khi đó tôi nghĩ, nếu đập anh ta chắc chắn bố mẹ mình sẽ rất khổ, sẽ phải đền cho họ và tôi sẽ phải đi tù. Như vậy, cuôc đời tôi xem như chấm hết.
Trong tích tắc tôi đã thay đổi hành động thiếu sáng suốt của mình.Tôi cắm chiếc xẻng xuống trước mặt anh ta và bỏ về nhà. Sau này, mặc dù biết hành động của anh ta là không đúng nhưng tôi cũng phải thầm cảm ơn vì những câu nói của anh ta đã khiến tôi quyết tâm vượt lên nghịch cảnh để tiếp tục thực hiện giấc mơ học tập của mình.
Tôi về nhà tắm rửa sạch sẽ, chạy bộ xuống trường cấp 3 để xin đi học. Giữa trời nắng như thiêu như đốt, tôi đi thẳng vào gặp thầy Hiệu trưởng. Bấy giờ, các lớp chính quy đã học được hơn một tháng, giấc mơ được học lớp chính quy của tôi chắc chắn không còn. Lúc ấy, tôi không nghĩ được gì ngoài việc tìm mọi cách để có cơ hội đi học. Vì tôi có nghe thông tin năm đó có lớp gửi xuống học nhờ tại
Trường THPT Cẩm Thủy 2.
Tôi mạnh dạn hỏi thầy Hiệu trưởng:
– Thầy ơi giờ còn lớp gì cho em học không ạ?
Thầy Hiệu trưởng nhìn tôi một hồi rồi nói:
– Cậu bị làm sao thế? Người ta thi và học từ tám hoánh rồi giờ cậu con hỏi học gì nữa.
Lúc ấy, tôi nhớ lại lời cậu bạn thân nói rằng ở trường còn một lớp học khác nhưng tôi không biết là lớp gì. Tôi đánh liều cuống quýt hỏi thầy như thể đó là niềm hi vọng cuối cùng.Thầy ơi em nghe nói có lớp gì năm nay gửi xuống đây học ở trường mình đó Thầy? Nghe tôi hỏi xong, thầy im lặng một lúc rồi như chợt nhớ ra, thầy nói:
– À, đó là lớp Bổ túc văn hóa, lớp này dành cho những anh chị nào đã đi làm chưa có bằng cấp 3 hoặc thi không đậu cấp 3 mà không học bán công thì vào đó học. Lớp đó có nhiều người hơn cậu cả chục tuổi học đấy. Mà người ta cũng đã học gần một tháng rồi liệu cậu có theo kịp không?
Mặc dù khi ấy tôi vẫn chưa hình dung hình thức học của lớp đó như thế nào nhưng trong tôi bắt đầu nhen lên niềm hi vọng. Dẫu sao tôi đã có cơ hội được học là may mắn rồi. Tôi nói lời cảm ơn Thầy và ra về trong niềm hân hoan vui sướng. Tôi đã quay trở lại trường và bắt đầu lại là một học sinh để tiếp tục ước mơ thay đổi cuộc đời thoát nghèo.
Một tương lai mới, một khát vọng mới và một thử thách mới. Đồng thời cũng rất nhiều khó khăn đang chờ phía trước. Tôi quyết tâm viết tiếp trang đời với niềm tin và khát vọng mạnh mẽ. Không có nghèo gì bằng không có tài, không có gì hèn bằng không có chí. Người anh hùng vĩ đại nhất là người làm chủ được những ước mơ của mình.
Trong cuộc đời của bạn sẽ bị nhiều lần người khác khinh rẻ bạn. Có thể thời điểm đó bạn sẽ cay cú như tôi. Nhưng về sâu xa chúng ta cần biết ơn họ. Chính họ đã chạm đến nỗi nhục của chính ta, lòng tự trọng của chính ta. Chính lúc đó con người không lồ trong bạn sẽ xuất hiện để ta vượt qua nghịch khó khăn.
P/s: Bài viết được trích trong cuốn sách SỐNG ƯỚC MƠ VÀ KHÁT VỌNG của tôi. Ai muốn sở hữu cuốn sách hãy để lại số điện thoại nhé.Số tiền bán sách sẽ được mua quà tặng cho các cháu bị bại não, các cháu bị bệnh nằm tại các bệnh viện, các cháu mồ côi, học sinh nghèo vượt khó….Bạn hãy cùng chung tay góp sức vào quỹ SỐNG ƯỚC MƠ VÀ KHÁT VỌNG nhé.
Vô cùng biết ơn bạn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

goi-ngay-gia-tot