Ái Hận Bi Oan (chap 1)

gia sư thanh hóa
Lượm lặt bởi: Gia sư Thanh Hóa
gia sư thanh hóa

ÁI HẬN BI OAN

CHƯƠNG 1
Ánh trăng sáng chiếu, lẳng lặng gieo mình xuống cửa cung trang nghiêm đang chậm rãi mở ra, trang trọng không lời nào tả xiết.
Một cái bóng lặng lẽ đi về phía cánh cửa cung trang nghiêm, người đàn ông trung niên đi đầu bỗng dừng bước, quay lại thản nhiên nói với thiếu niên : “Bệ Hạ xin hãy dừng bước, đưa ta đến đây là được rồi.”
“Đi đường cẩn thận.” Thiếu niên hơi gật đầu, rồi quay về.
Người đàn ông trung niên nhìn cánh cửa cung trang nghiêm từ từ khép lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ưu sầu.
“Xin lỗi.” Thanh âm nhỏ đến mức không ai có thể nghe thấy vơi đi trong đêm, người đàn ông trung niên liếc nhìn cánh cửa lần cuối, không hề lưu luyến xoay người đi đến bên cỗ xe ngựa đã sẵn sàng từ thuở nào.
—- Xin lỗi, vì an nguy của quốc gia xã tắc, ta chỉ còn cách để con chịu uất ức thôi.
Mã phu* hô to một tiếng, trong đêm khuya tĩnh lặng chỉ còn tiếng bánh xe ngựa lăn ‘lộc cộc’. Bóng cỗ xe ngựa khuất dần. (*Mã phu: người chăn ngựa)
Đêm, tối dần.
Phù Đồ ngồi bên cửa sổ, say sưa nhìn ánh trắng soi bóng bên ngoài, ánh mắt mang đôi chút tự giễu.
—- Thì ra là thế.
Không phải nàng nghe lầm, mà sự thật chính là như thế
—- Thì ra, đây chính là cảm giác bị người thân phản bội.
Cửa, lại bị đẩy vào, nàng thoáng nghiêng đầu, nhìn bầu trời đêm tối mịt.
Tiếng giày giẫm lên thảm rõ dần, Phù Đồ quay đầu, thẳng thắn nhìn vị Đế Vương đang bước về phía nàng kia.
Căn phòng vẫn còn hơi ấm từ lò sưởi lúc về đông, nhưng vị Đế Vương trước mặt đây, không còn mang sự ấm áp như ban đầu nữa.
Y mở lời, lạnh lùng hỏi: ” Phù Đồ, nàng làm con tin Hoa Quốc 5 năm, Tây vệ phía Mẫu Thân nàng sẽ được ta bảo hộ.”
Nàng cúi đầu, che giấu sự tự giễu trong ánh mắt.
—- Thật thẳng thắn.
“Nàng chỉ còn một con đường, nên hãy suy nghĩ cho thật kỹ đi.”
Lồng ngực nghẹn lại, nàng ngẩng đầu, ánh mắt mang theo sự bi ai, khẽ hỏi: “Nếu ta trở về, có thể cho ta một thỉnh cầu được không?”
Y nheo mắt, lạnh lùng đáp: “Nàng không có tư cách”
—-Nàng không có tư cách, nàng không có tư cách, hay cho câu nàng không có tư cách….
10 Năm, không ngắn, không dài. Đủ để yêu một người đến tận xương tủy. Còn hắn, trái tim hắn đã không còn chỗ chứa cho thứ tình cảm mà nàng mang theo. Phù Đồ, phải chăng trong mắt hắn nàng chỉ là một quân cờ, mãi mãi chỉ có thể dõi theo hắn. Cổ họng nàng chua chát, thì ra yêu một người không yêu mình, mùi vị thật đắng. Dẫu biết đắng nhưng mấy ai nguyện bưng bỏ bát thuốc đắng này. Nàng đã uống bao nhiêu bát thuốc đắng rồi, đã từng hy vọng, cũng đã từng thất vọng vẫn không đổi được một ánh nhìn của hắn. Còn nàng ta chỉ là hững hờ chạm mắt lại khiến hắn bằng lòng trao cả trái tim.
Nàng muốn cười, nhưng lại không thể nhếch môi: “Bệ Hạ không đồng ý, thì từ hôm nay trở đi, hai chữ Phù Đồ này mãi mãi biến mất khỏi thế gian này. Người đừng quên, Hoa Quốc là cần ta, chỉ riêng mình ta, không ai khác”
” Hóa ra có một loại ái tình, không phải ở đâu xa, nó chỉ lắng sâu, đến khi thời gian đã qua đi rất lâu, mới lộ rõ vẻ kinh diễm khắc cốt ghi tâm của nó.”
Vị Đế Vương sắc mặt càng lúc càng trở đen”Được.” rồi lạnh lùng phất tay áo rời đi.
Nàng từ từ nhắm mắt lại, đêm đông giá lạnh thấu xương, cố gắng thêm vài ngày nữa thôi.
—- Trái tim đang rất khó chịu, Chàng cuối cùng cũng chọn thiên hạ này.
Ánh trăng sáng chiếu, đêm tối như mực giống như cái lều to lớn, bao phủ vạn vật trên thế gian.
gia sư thanh hóa
Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Đầu Xuân, không khí lạnh giá của đêm đông bị cơn ấm của mùa xuân thổi vù đi mất. Đất trời trở nên hài hòa hơn.
Phù Đồ ngước nhìn toà thành mình đã sống mấy chục năm qua. Lòng không khỏi nâng lên cảm giác chua xót.
Nàng hy sinh mình làm con tin Hoa Quốc, đổi lấy 100 năm thế thái an bình.
Nàng ra đi không một ai đưa tiễn, không một câu từ biệt.
Lẳng lặng nhìn cỗ xe ngựa cùng hai tùy tùng, trên người ngay cả một lượng bạc cũng không đến.
Phù Đồ xoay mặt, nước mắt chảy ngược vào trong. Buông rèm xuống, coi như không còn nuối tiếc gì với nơi này nữa rồi. Nếu trở về được, câu đầu tiên nàng nói với hắn sẽ là:” Thác Bạt Họa, ta thích chàng.”
Nhưng mà, tiếng trống cùng hỷ kiệu kia đã đập tan đi giấc mộng của nàng. Nếu đã là mộng, thì xin đừng tỉnh, tỉnh rồi sẽ thấy đau thương.
Ngày một người nào đó trên thế gian này hỷ phục tung bay. Có một người không màng bản thân mình, đổi lấy con dân trăm năm thái bình.
Bên kia pháo đỏ rượu mừng. Mười dặm hồng trang rước người hắn yêu vào cung Phong Hậu. Bên này lặng lẽ rời khỏi cửa thành, lòng đau như trăm ngàn côn trùng cắn xé.
Ngày ta đi cũng là ngày chàng lập Hậu.
Cỗ xe ngựa lộc cộc chạy về nơi xa. Thanh âm của thiếu nữ như bi thương đứt đoạn, ê ẩm não nề. Khúc hát lúc biệt ly, như lời tự than của chính bản thân nàng. Chờ một ngày trở về.
” Chàng chẳng phải Lương Chúc làm sao hóa điệp.
Mà câu chuyện kết thúc…
Lời hứa xưa đã hóa thành đùa cợt.”

gia sư thanh hóa

Lượm lặt bởi: Gia sư Thanh Hóa

gia sư thanh hóa

Để tìm được một gia sư tốt, phụ huynh đừng ngại liên hệ với trung tâm gia sư Thanh Hóa chúng tôi bằng cách để lại thông tin vào ô dưới đây. Trung tâm gia sư Thanh Hóa sẽ liên hệ lại.

Nếu cần gấp phụ huynh có thể Gọi điện 0784300999, Chat facebook, Chat zalo bằng cách ấn vào các nút trên Website này vào mọi khung giờ thời gian. Chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ các quý vị PHỤ HUYNHHỌC SINH.



Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

goi-ngay-gia-tot